Kỷ luật là tự do

Như vậy là sau khoảng 2 tháng rưỡi tham gia khóa học Machine Learning trên Coursera, ngay tối ngày hôm qua, mình đã hoàn thành xong khóa học và nhận được chứng chỉ. Đây chỉ là chứng chỉ để ghi nhận rằng mình đã hoàn thành hết khóa học, coi hết videos, làm hết các bài quiz, và hoàn thành hết các bài tập code, chứ không phải ghi nhận rằng mình đã nắm vững kiến thức về machine learning, bởi vì muốn nắm vững còn phải làm nhiều và tìm hiểu nhiều.

Tuy nhiên, cảm giác khi thấy thông báo chúc mừng hiện lên, được nghe những lời tổng kết của thầy Andrew Ng, thấy háo hứng, thú vị và phấn khích. Bởi vì đây là lần đầu sau bao lâu mình mới hoàn thành một điều gì đó khi đã theo đuổi nó trong một thời gian dài.

Tại sao lại như vậy?

Đây là những khóa học mình đã đăng ký tham gia trước đó.

courses

Cả 10 khóa mà chẳng hoàn thành được một khóa nào, khóa cao nhất chỉ hoàn thành được gần 50%. Đó là do cái tính của mình, cái tính khi bắt đầu thì rất hứng thú, nhưng dần dần lại lười đi. Nên có nhiều dự định, cứ bắt đầu rồi âm thầm kết thúc. Để rồi, một thời gian sau nhìn lại mình lại cảm thấy tiếc, thấy bức rứt, thấy xấu hổ với bản thân vì đã không theo đuổi được đến cùng (theo như cái bài nào đó mình mới đọc, thì đó là bản thân mình đã trở thành nô lệ của lười nhác, khi phải gánh chịu những cảm xúc tiêu cực về bản thân). Không biết bạn nào đã từng có cảm giác như mình không.

Đến với khóa học Machine Learning lần này, mình đã áp dụng một phương pháp, để đưa bản thân vào khuôn khổ hơn (ít nhất là với khóa học này). Mình in ra một tờ lịch năm trên tờ giấy A4 để đánh dấu lại những ngày nào mình học, ngày nào không học, cứ mỗi tối mình kiểm tra lại và cập nhật lại tờ lịch.

Đây là, những ngày học và không học của mình:

Lich 1

Lich 2

Mỗi lần nhìn lên tờ lịch này, mình sẽ biết được mình đã học ngày nào, đã bỏ ngày nào và quan trong nhất nhìn những ngày bị đánh dấu [X] cái cảm giác nó khó chịu lắm. Vì thế mình càng hạn chế dấu X càng tốt.

Một cái nữa, mình dán tờ lịch ngay chỗ làm nên ngày nào nó cũng đập vào mắt mình, nhắc nhở mình, cho nên nhiều khi đi nhậu về, hơi mệt mệt định nghỉ rồi mà nghĩ đến phải đánh dấu X vào ngày đó cũng không đành, nên cố gắng ngồi học một chút cho đúng tiến độ, mặc dù ngày hôm sau vẫn phải coi lại bài đã qua. Nhưng như vậy nó cũng có tác dụng thúc ép mình phải tiếp tục ngay cả khi cảm thấy không hứng thú, cho đến khi nào hoàn thành thì thôi.

Và đây là kết quả của mình sau bao nhiêu cố gắng chiến đấu với bệnh lười của bản thân để thỏa mãn ham muốn tìm hiểu của mình.

Coursera-ML

Một cảm giác thật tuyệt!